TONY LÊ:’Tôi mơ được khoác áo đội tuyển quốc gia’

Nhiều người nói trở về Việt Nam là một bước lùi trong sự nghiệp nhưng tôi không nghĩ thế. V.League giờ đã ở đẳng cấp cao hơn. Tôi thường xuyên theo dõi V.League khi còn ở CH Czech. Trước đây, tôi chỉ xem CLB Hà Nội nhưng tôi thấy bây giờ đội nào cũng mạnh, không còn khoảng cách lớn nữa.

Các đồng đội cũ của tôi đều tiến bộ nhiều. Tấn Tài giờ là cầu thủ rất hay, anh ấy có thể chơi bóng ở châu Âu. Quang Hải cũng vậy. Văn Hậu thì có những bước tiến mạnh mẽ.

Tony Lê Tuấn Anh trong một buổi tập cùng CLB Bình Định. Ảnh: clb

‘Tôi từng chạy tốt hơn Hà Đức Chinh’

Tôi từng được tập luyện cùng U20 Việt Nam trong quá trình chuẩn bị cho vòng chung kết U20 World Cup 2017 diễn ra tại Hàn Quốc. Tôi trở về nước vào mùa hè.

Thời điểm đó, thời tiết quá nóng khiến tôi không thể thể hiện hết khả năng của mình. Tôi cũng chỉ có khoảng 14 ngày để thể hiện, đó là khoảng thời gian quá ngắn.

Tôi nhớ có lần cả đội phải chạy 10 km trên bờ biển dưới trời nắng. Lúc đó, tôi chưa được ăn sáng. Tôi suýt ngất trong lúc tập luyện. Đó là ký ức khiến tôi còn cảm thấy sợ hãi. Còn ở những bài tập chạy khác ở sân, tôi không gặp nhiều vấn đề. Tôi từng chạy tốt hơn cả anh Chinh (Hà Đức Chinh).

Một khó khăn khác của tôi là thầy Tuấn (HLV Hoàng Anh Tuấn) nói giọng địa phương. Nhiều lần tôi không hiểu thầy đang nói gì. Giờ đây, mọi chuyện dễ dàng hơn khi thầy Thắng (HLV Nguyễn Đức Thắng) nói giọng Hà Nội.

cau thu viet kieu tony le tuan anh anh 2
Tony Lê Tuấn Anh tranh chấp cùng Nguyễn Đức Chiến trong buổi tập của U20 Việt Nam.

Tôi có nhiều kỷ niệm đẹp với các đồng đội. Mọi người đều rất thân thiện. Tôi nhớ những kỷ niệm được đi tắm biển cùng mọi người. Tôi cũng thường bị thầy Tuấn mắng mỗi khi xử lý không tốt, nhưng tôi rất biết ơn điều này vì tôi đã tiến bộ hơn và thầy cũng quan tâm đến tôi. Sau mỗi lần bị mắng, tôi cảm thấy quyết tâm hơn.

Thầy Tuấn là người thầy đầu tiên của tôi ở Việt Nam. Tôi muốn nói lời cảm ơn ông ấy. Ông ấy cho tôi nhiều lời khuyên. Ông nói nếu muốn được khoác áo đội tuyển quốc gia, tôi phải trở về Việt Nam thi đấu ở V.League. Nếu không, mọi người sẽ không biết tôi là ai.

Thầy cũng khuyên tôi cố gắng hồi phục, nỗ lực tập luyện. Ông Juergen Gede thì bảo tôi cải thiện tốc độ, vì lúc đó tôi rất chậm chạp, nặng nề.

Sau khi bị loại, tôi không cảm thấy áp lực, chán nản hay thất vọng gì. Tôi cảm thấy mình có nhiều động lực hơn. Tôi chỉ hơi buồn vì không có nhiều thời gian để chứng tỏ thôi.

Tôi không cảm thấy áp lực vì việc được ưu ái cho tập luyện ở U20 Việt Nam. Trong khoảng thời gian đó, tôi không đọc được tiếng Việt. Tôi nghĩ đó cũng là một điều tích cực khi chỉ tập trung vào bóng đá.

, , ,

Trả lời